Tôi đang ở nhà-‘Warrior Spirit’

Sợ hãi, cô đơn. Khi chúng ta không làm chủ được bản thân thì “kẻ thù lớn nhất là chính mình”, đó là chưa kể đến những mưu kế, âm mưu hay lòng tham, ích kỷ và thiếu hiểu biết, sợ lãnh đạo. Đó là một dân tộc dũng cảm, và bất cứ khi nào kẻ thù mở cuộc tấn công, họ sẽ mạnh mẽ, đoàn kết và đáng khâm phục. Dù không cần mặc áo, ăn cơm nhưng quyết tâm chiến đấu vẫn cao. Điều quý giá mà tôi học được từ câu chuyện chính là “vầng hào quang của Dong’a”, khi binh lính Đại Nguyệt khắc lên tay hai chữ “Sát thủ” (muốn giết Nguyên Vương), họ không màng đến nỗi đau, khiến người đau đớn. Tướng quân Chen Hongdao nói: “Nửa đêm tôi đập gối, đau như cắt ruột.” Vị Quảng Quân của quân Thanh… tự hào về tinh thần dân tộc.

Nhưng trong thời bình, hình như con cháu không giống cha như xưa. Dù vậy, nhiều người vẫn chê người Việt bây giờ lười biếng, mệt mỏi, chia rẽ, cá nhân chủ nghĩa, giẫm đạp lên nhau, đề cao hơn người khác … Điều này có thể đúng, nhưng bây giờ, khi bản dịch bị công kích. Tôi chưa bao giờ thấy một Việt Nam nhất quán như vậy.

Không cần triệu tập thiên hạ đứng lên, không dùng chiến lược “vườn không nhà trống” mà giờ “quốc công bất kham” Kiếm tiền, làm giàu, thăng quan, chơi bời, trục lợi… nếu ta không có bà con Tình bạn đồng hành là vô nghĩa; nếu Covid-19 hoành hành và phá hủy mọi thứ, thì sẽ không có cơ hội kiếm tiền và tận hưởng nó. Nếu các nhà lãnh đạo và người dân giữ vững lòng dũng cảm trong thời bình, tôi chưa bao giờ thấy niềm tin tương lai của đất nước lớn đến thế.

>> Bạn đánh nhau như vậy ở nhà. , Đây là hình ảnh của “Tôi đang ở nhà”.

HĐỗi

You may also like

Leave a reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *